Từ ngày 30/6/1954 đến nay, thành phố Thái Bình đã trải qua chặng đường 70 năm xây dựng và phát triển nhiều gian nan, thử thách nhưng cũng rất vinh quang. Thị xã nhỏ bé khi xưa nay đang vươn lên trở thành đô thị văn minh, hiện đại.
Chính phủ ban hành Nghị định số 61/2024/NĐ-CP ngày 6/6/2024 quy định về xét tặng danh hiệu “Nghệ sĩ nhân dân”, “Nghệ sĩ ưu tú”. Trong đó, Nghị định số 61/2024/NĐ-CP quy định rõ về tiêu chuẩn xét tặng danh hiệu "Nghệ sĩ nhân dân", "Nghệ sĩ ưu tú".
Có khá nhiều sử gia đã luận bàn về việc dùng người ở thời Trần. Tuy đã đặt định chế độ khoa cử nhưng việc tuyển chọn, bổ dụng không câu nệ mà cốt dựa vào tài đức, vì thế nhân tài thịnh đạt. Bùi Mộc Đạc (1265 - 1326), quê làng Tri Lai, nay là thôn Trừng Mại, xã Tân Bình (thành phố Thái Bình) là một trường hợp không qua khoa cử, được bổ dụng làm quan, được thăng đến hàm đại phu. Sách “Đại Việt sử ký toàn thư” (Toàn thư) chép là ông được vua Trần Minh Tông cho vẽ chân dung để lưu giữ trong kho sách của quốc triều.
Thành phố Thái Bình ngày nay vốn được hình thành và phát triển trên một không gian xã hội, không gian lịch sử của vùng đất đã trải mấy ngàn năm gắn với những địa danh của buổi đầu dựng nước cùng sự biến đổi địa danh, mở rộng địa giới trong tiến trình lịch sử.
Khi tìm hiểu về đất và người Thái Bình, có nhà nghiên cứu đã viết: “Về nguồn đất Thái Bình có điểm độc đáo mà ít tỉnh có được đó là đất “sinh sôi nẩy nở” nhanh, đất mở rộng không ngừng về phía Biển Đông mà cũng là đất phì nhiêu tươi tốt vào bậc nhất”. Khi xưa, Đồng Bình Chương sự Trương Đăng Quỹ, quê thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương đã nói về thế mạnh kinh tế, quân sự của vùng này: “Trấn Sơn Nam đất tốt, dân đông, đinh tráng có thể luyện làm quân lính, thóc gạo có thể trưng làm quân lương, sông ngòi chằng chịt như mạng nhện, cưỡi một chiếc thuyền bỏ chỗ nọ đến chỗ kia, chẳng ai còn biết lối mà tìm”